Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Đánh chết

Đánh chết Một hướng dẫn viên du lịch đi đến đâu khi giới thiệu với khách về cảnh quan anh ta cũng cố thêm một vài lời về bố của mình. - Thưa quý ông, quý bà, đây là cung văn hóa do bố tôi là kiến trúc sư thiết kế... Đây là toà nhà quốc hội, cũng là công trình của bố tôi... Khi đến biển Chết, hướng dẫn viên nói tiếp: Thưa quý ông, quý bà, chúng ta đã tới biển Chết, biển này... - Chúng tôi biết rồi - một du khách ngắt lời - biển này là do bố anh đánh chết chứ gì?

Cái ô mượn

Cái ô mượn Ông Martin ở Tô Cách Lan đến nhà người bạn để lấy lại chiếc ô ông này mượn tuần trước. Người bạn xin lỗi: - Tôi rất tiếc, tôi lại cho một người bạn mượn chiếc ô đó rồi. Bạn thật sự cần có nó à? - Ồ, không phải tôi cần, ông giải thích, nhưng người cho tôi mượn ô đã nói là người chủ chiếc ô muốn lấy lại nó!

Tôi là nai

Tôi là nai Vị bá tước nọ tuổi đã cao mắt kém nhưng vẫn thích săn nai. Vì người hầu cận sợ bá tước bắn trúng mình nên đã viết mấy chữ: "Tôi không phải là nai" lên áo. Nào ngờ, anh ta vẫn bị bá tước cho một phát vào chân. Người hầu nhăn nhó hỏi bá tước: "Bá tước không trông thấy hàng chữ trên lưng tôi sao?" Bá tước dán sát mắt xuống người anh chàng xấu số rồi lẩm bẩm: "Chà, ban nãy tôi lại đọc thấy: "Tôi là nai" mới chết chứ!"

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Vụng chèo khéo chống

Vụng chèo khéo chống Jean đeo một chiếc hoa tai, một đồng nghiệp ngạc nhiên hỏi: - Lần đầu tiên tôi thấy anh đeo bông tai. Anh mua nó bao giờ vậy? - Từ khi vợ tôi phát hiện nó trên giường ngủ.

Tố cáo với thiện ý

Tố cáo với thiện ý Điện thoại reo vang tại đồn cảnh sát: - Một người tên là Tom nhà số 7 phố Tu viện cất giấu ma túy trong đống củi nhà anh ta. - Chúng tôi sẽ đến ngay! Các nhân viên cảnh sát đến nhà Tom, lục soát khắp nhà, chẻ từng khúc củi, nhưng không tìm thấy ma túy. Khi bọn họ đã ra về, điện thoại reo vang tại nhà Tom: - Thế nào Tom? Họ đã chẻ củi cho anh chưa? - Rồi! - Tốt lắm, bây giờ anh gọi họ tới nhà tôi nhé! Tôi cần xới lại khu vườn một chút. o O o

Phân biệt

Phân biệt Hướng dẫn viên du lịch khuyến cáo du khách khi tham quan một khu rừng: - Ở đây rất dễ bị lạc và nguy hiểm hơn là có nhiều gấu. Để mọi người không lạc nhau, chúng tôi sẽ phát cho mỗi người 1 cái chuông nhỏ. Tuy vậy khi các vị nhìn thấy phân của gấu thì cũng phải chạy cho nhanh đề phòng chúng tấn công. - Nhưng làm sao chúng tôi phân biệt được đấy là phân của gấu? - Đơn giản thôi, có 2 dấu hiệu để nhận biết, thứ nhất là chúng rất to, và thứ 2 là trong đó chứa đầy các quả chuông nhỏ. o O o

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Trí nhớ của phụ nữ

Trí nhớ của phụ nữ Thấy cơ thể mình đột nhiên có nhiều thay đổi, một phụ nữ đi khám bệnh và được bác sĩ cho biết, chị đã có thai. Chị ta giận dữ mắng cho bác sĩ một trận và một mực cho rằng điều đó không thể xảy ra vì chồng mình đã đi công tác nước ngoài hơn 1 năm. Một tuần lễ sau, bệnh nhân đó lại đến phòng mạch và nhỏ nhẹ: - Thưa bác sĩ, lần trước tôi quên khuấy mất là cách đây 2 tháng chồng tôi có về phép! Ông bác sĩ tủm tỉm cười: - Nghe có vẻ khá hơn rồi đấy, nhưng cô cần nhớ kỹ lại một chút nữa, vì cái thai đã sang tháng thứ tư rồi. o O o

Sự cố ở khách sạn

Sự cố ở khách sạn Giữa mùa du lịch, du khách đổ đến chật cứng trong một nhà trọ hạng ba. Nửa đêm, có tiếng tranh cãi ồn ào nổi lên, rồi nhân viên trực nhật gọi điện cho viên quản lý. - Thưa ngài, nhóm khách mà chúng ta xếp ngủ chung trong nhà tắm cứ kêu toáng lên vì quá lạnh. Họ đòi chúng ta cấp thêm chăn. - Hết sạch chăn rồi! Bảo họ mở vòi nước nóng ra! o O o

Mồm miệng đỡ chân tay

Mồm miệng đỡ chân tay Một người đàn ông bước vào cửa hàng rau quả và hỏi mua một nửa cây xà lách. Cậu bé bán hàng cho biết ở đây chỉ bán xà lách nguyên cây nhưng vị khách hàng không chịu, khăng khăng đòi gặp ông chủ tiệm. Cậu bé bực dọc đi vào phòng trong, báo với chủ tiệm: - Thưa ông, có một gã dở hơi muốn mua nửa cây xà lách! Dứt lời, cậu ta quay lại thì thấy ông khách đang đứng lù lù ngay sau lưng. Nhanh trí, cậu nói chữa: - Và quý ông tốt bụng đây đề nghị mua nửa cây còn lại. Chủ tiệm đồng ý và người khách nhận nửa cây xà lách, ra về. Ông chủ lấy làm hài lòng, bảo cậu bé: - Ta rất ấn tượng với cách con tự giải nguy hồi nãy. Cửa tiệm này cần những người có khả năng ứng biến nhanh như vậy. Con là người vùng nào thế, con trai? - Texas, thưa ngài! - Cậu bé đáp. - Vì sao con lại bỏ nơi đó mà đi? - Chủ tiệm hỏi tiếp. Cậu bé đáp: - Vì ở đó chẳng có gì khác ngoài gái làm tiền và cầu thủ bóng đá. - Thật sao? - Chủ tiệm hỏi. - Vợ ta cũng là người Texas đấy. - Không phải vậy chứ? - Cậu bé thốt lên. - Bà chủ chơi cho đội bóng nào thế?

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Mẹ và vợ - giống và khác nhau!

Mẹ và vợ - giống và khác nhau! - Mẹ nuôi ta lúc ta còn bé, ta ốm, mẹ mua phở bắt ta ăn; vợ nuôi ta lúc ta đã lớn, ta khoẻ, vợ đe ta "đừng có mà chán cơm, thèm phở!". - Khi ta bé, ăn thêm bát cơm thì mẹ mừng cho ta chóng lớn; khi ta có vợ rồi, uống thêm cốc rượu thì vợ lo ta chóng... xỉn! - Mẹ cho ta tiền đi cắt tóc, dặn cắt ngắn cho mát; vợ không cho ta tiền đi cắt tóc, ta đi cắt tóc thì nẹt ta đừng có vào "gội đầu thanh nữ" mà... lôi thôi. - Mẹ bắt ta học thêm để có thêm kiến thức là thứ vô hình cho vào đầu ta; vợ bắt ta làm thêm để có thêm thu nhập là thứ hữu hình cho vào... túi vợ. - Chưa lấy vợ, đi làm về đưa tất cả lương cho mẹ, mẹ còn bớt lại cho để ta tiêu vặt; lấy vợ rồi, lĩnh lương về vợ lấy tất cả, chẳng bớt lại cho ta đồng nào! - Ta thương mẹ, tranh rửa bát, mẹ không cho, bảo ta tập trung thì giờ vào học tập; ta dựa vợ, lỉnh không rửa bát, vợ không cho, bảo không rửa thì bữa sau... ăn bốc! - Khi ta chưa có vợ, mẹ thấy cô nào xinh xắn đến nhà đều nhắm xem có thể chọn làm dâu được không; khi ta có vợ rồi, vợ thấy cô nào xinh xinh đến nhà đều nghi là "đối thủ". - Mẹ sợ mất sớm, sợ ta côi cút; vợ sợ sống lâu, già xấu đi, ta lại muốn... dì hai! - Ta lớn rồi mà mẹ vẫn coi ta như còn bé; ta già rồi mà vợ vẫn bắt ta như lúc trẻ trai. - Mẹ chết trước ta, ta thương nhớ, sau có nguôi ngoai nhưng không tìm mẹ khác; ta chết trước vợ, vợ thương nhớ, sau nguôi ngoai có thể tìm chồng khác. - Mẹ có công lao, có thể được suy tôn là "Mẹ anh hùng" và được nhân dân đúc tượng; vợ chung thuỷ nhưng chưa bao giờ được là "Vợ anh hùng", chỉ được thiên nhiên tạc tượng gọi là hòn Vọng phu!

Tình yêu, hôn nhân và tiền bạc

Tình yêu, hôn nhân và tiền bạc Tình yêu 1. Anh không mua được tình yêu. Nhưng anh phải trả giả đắt cho nó. 2. Nếu anh không muốn đọc để hiểu biết về tình yêu và hôn nhân, anh phải đọc hai cuốn sách hoàn toàn khác nhau. 3. Anh không thể gắn giá cả vào tình yêu, nhưng anh có thể gắn tất cả trang sức bao quanh nó. 4. Tình yêu - giai đoạn tỉnh táo ngắn ngủi được chấm dứt bằng hôn nhân. 5. Nếu anh tự yêu lấy mình thì anh không phải lo sợ một tình địch nào. 6. Hãy yêu kẻ thù của anh. Điều đó sẽ làm hắn tức lộn ruột lên đấy! 7. Tình yêu là bằng chứng chiến thắng của trí tưởng tượng trí thông minh. 8. Giống như bệnh sởi, tình yêu sẽ rất nguy hiểm nếu nó tấn công bạn lúc bạn bước vào tuổi già. 9. Ai cũng nên bước vào tình yêu và đó là lý do để không bao giờ lập gia đình. 10. Yêu là khao khát được khát khao. Hôn nhân 11. Hãy cố gắng khen vợ anh mỗi ngày, cho dù thoạt đầu điều có thể làm cô ấy sợ. 12. Trước khi cưới hãy mở to hai mắt. Sau khi cưới thì chỉ cần mở một mắt. 13. Hôn nhân giống như ruợu vang. Mới uống một ly không thể đánh giá được. 14. Đàn bà lấy chồng sớm càng tốt. Đàn ông độc thân lâu càng tốt. 15. 80% đàn ông ngoại tình tại Mỹ. Số còn lại… ngoại tình tại Châu Âu. 16. Cần 2 người để hôn nhân thành công. Cần 1 người để hôn nhân thất bại. 17. Hôn nhân hoàn hảo. Vợ không đòi hỏi điều chồng không thể đáp ứng. 18. Không cần biết anh ôm chặt đồng tiền như thế nào, nhưng chắc một điều là nó chẳng bao giờ ôm lấy anh. Và tiền bạc 19. Sáng nào thức dậy tôi cũng dò tên tôi trong một danh sách Forbes của những người giàu nhất thế giới. Nếu không thấy tên tôi trong đó, tôi sẽ phải làm việc. 20. Nhớ mượn tiền ở những kẻ bi quan. Họ chẳng bao hy vọng đòi lại được. 21. Không có người đàn bà nào lấy chồng vì tiền. Họ đều trải qua giai đoạn phải lòng và yêu một triệu phú trước khi đồng ý kết hôn với anh ta. 22. Ngân hàng là nơi sẽ cho anh vay tiền nếu anh chứng minh được rằng anh không cần tiền.

Sai một ly...

Sai một ly... Nhờ những thành công ngoạn mục tại Mỹ, một chuyên gia marketing của một hãng nước ngọt danh tiếng được cử sang Trung Đông làm thị trường. Một năm sau, không những không đẩy được doanh số lên mà còn làm người tiêu dùng ở đó tẩy chay sản phẩm , anh ta trở về, thất vọng ê chề. Một người bạn hỏi: - Tại sao cậu lại không thành công với những người Ảrập? Anh chàng đáp: - Khi tớ được cử sang Trung Đông, tớ cực kỳ tin tưởng vào thành công vì rõ ràng là sản phẩm của chúng tớ chưa được biết tới ở đó. Vấn đề đầu tiên tớ gặp phải là không biết tiếng Ảrập. Vì thế, tớ lập kế hoạch tiếp thị qua 3 bức bích chương chuyển tải thông điệp của hãng. Bức đầu tiên mô tả một người đàn ông lê lết trên sa mạc nóng bỏng, hoàn toàn kiệt sức và khát cháy họng. Trong bức thứ hai, anh ta đang uống nước ngọt của hãng tớ. Còn bức thứ ba, trông anh ta tươi tỉnh và rạng rỡ. Rồi tớ cho nhân viên dán những tấm bích chương đó khắp nơi. - Kế hoạch đó đáng lẽ phải có hiệu quả mới đúng. - Người bạn nói. Chuyên viên marketing giải thích: - Ồ! Vấn đề là ở chỗ, tớ không chỉ không biết tiếng Ảrập, mà còn không nhận ra là người Ảrập đọc từ bên phải qua bên trái.

Tiếng vọng

Tiếng vọng Một người đàn ông và vợ anh ta đi du lịch về miền Tây và dừng lại ở một tấm biển đề "Tiếng vọng". Người vợ bảo: - Thử xem! - Anh nghĩ đó là điều ngốc nghếch, nhưng cũng thử một lần xem sao! Người chồng nói rồi hét thật to: - Vô lý! Sau một phút, anh ta bảo: - Thấy không, chẳng có gì xảy ra cả! Người vợ bảo: - Thử lần nữa xem! Lần này anh ta lại hét: - Tôi là người bảnh trai nhất trên đời! Và bấy giờ mới nghe tiếng dội lại: "Vô lý ...lý ...lý"

Cá tháng tư

Cá tháng tư Đến ngày cá tháng tư rồi. Tom vui vẻ chạy lại chỗ mẹ: - Mẹ ơi nguy lắm mẹ ạ! Cô bảo mẫu đang hôn một người đàn ông xấu xí kinh khủng trên lầu hai đấy mẹ. - Cái gì? - Bà mẹ giật nẩy mình vội vàng chạy lên thang, nhưng chưa được vài bước thì Tom đã giơ tay hét vang sau lưng: - Chà, mẹ ơi, mẹ mắc lừa rồi! Không phải người xấu xí quái dị nào đâu, mà bố đấy! truyen cuoi

Ném luôn đi

Ném luôn đi Trong một chung cư nọ, ông lão sống ở tầng dưới còn cậu thanh niên ở tầng trên. Cứ 11 giờ đêm ông lại thức giấc vì chàng trai đi chơi về, tháo giày ném rầm rầm xuống sàn. Ông già gặp chàng trai và nói: - Cháu ơi, nếu về khuya thì cháu làm ơn tháo giày đặt xuống sàn, đừng vứt mạnh làm ông giật mình mất ngủ. Cậu thanh niên biết lỗi, vâng dạ rối rít. Khuya hôm sau, theo thói quen cậu ta lại tháo chiếc giày thứ nhất vứt đánh rầm xuống sàn nhà. Chợt nhớ ra lời dặn của ông già, chiếc kia cậu vội nhẹ nhàng đặt cạnh chân giường. Khá lâu sau, cậu thanh niên giật mình thấy ông lão từ dưới gác mò lên, khẩn khoản: - Cháu ơi, cháu làm ơn vứt nốt chiếc giày còn lại xuống đi để ông còn bắt đầu ngủ.

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Cái đinh nhé

Cái đinh nhé Ông Maikơn chọn mua mắc áo, nhưng đi một loạt các cửa tiệm bách hóa vẫn chưa vừa ý, cuối cùng ông đến cửa tiệm treo bảng: "Giá rẻ, phục vụ tận tình". - Tất nhiên là có, thưa ông - Nhân viên bán hàng đáp ngay khi ông nêu yêu cầu. - Ở đây có loại móc chỉ có 1 pensơ một cái. - Còn móc nào rẻ hơn nữa không? Ông Maikơn vẫn cố nài. - Có ạ, cái đinh - Nhân viên bán hàng mau mắn đáp lời.

Còn không nghe à

Còn không nghe à Sương giăng mịt mờ trên biển, thuyền trưởng trông thấy thấp thoáng ẩn hiện một chiếc tàu phía trước bèn liên lạc bằng đèn với đối phương: "Xin quẹo sang đông 10". Bên kia đáp: "Xin quẹo về hướng tây 10". Thuyền trưởng nổi giận tự tay phát tín hiệu: "Tôi là thuyền trưởng hạm đội quân đội đây, chính anh phải thay đổi lộ trình!" "Còn tôi là hải đăng đây". Đối phương trả lời.

Có công dụng cả

Có công dụng cả Một người lái xe băng qua sa mạc Sahara trông thấy có kẻ lữ hành tay cầm ổ bánh, chai sữa và một cánh cửa xe hơi thì hết sức ngạc nhiên dừng lại hỏi: "Anh đem theo bánh mì để làm gì?" - Để khi nào đói sẽ ăn. - Thế còn chai sữa? - Khi nào khát thì uống. - Thế cái cửa xe? - Khi nào nóng quá hạ cửa kính xuống cho mát.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Búp bê kiểu Mỹ

Búp bê kiểu Mỹ

Pepsi

Một người Mỹ đến cửa hàng đồ chơi và hỏi nhân viên bán hàng:

- Búp bê Barbie kia giá bao nhiêu?

- Barbie nào thưa ông? Chúng tôi có Barbie tập thể dục giá 9,95 USD, Barbie khiêu vũ 9,95 USD, Barbie đi tắm biển 9,95 USD và Barbie vừa ly dị giá 295 USD...

- Vì sao Barbie vừa ly dị lại đắt thế?

- Dễ hiểu thôi thưa ông! - cô nhân viên bán hàng đáp - Barbie mới ly dị sẽ có kèm thêm nhà cửa, xe hơi, du thuyền cùng đồ đạc của người chồng...

Thêm một lần tức giận

Thêm một lần tức giận

Người đàn ông khi trở ra khỏi siêu thị đã vô cùng tức giận khi nhìn thấy chiếc xe hơi mới tậu của mình bị đâm bẹp rúm ró. Nhưng chủ nhân chiếc xe có vẻ bình tâm hơn một chút khi phát hiện ra có một mẩu giấy để lại trên mặt kính. Ông ta cúi xuống đọc:

"Thưa ông, tôi bắt buộc phải viết mẩu giấy này cho ông vì có đến 80 cặp mắt đang chú ý tới tôi. Hẳn họ sẽ không để tôi chuồn nếu tôi không để lại địa chỉ và số điện thoại, giúp ông đòi bồi thường. Rất tiếc vì đã làm ông bực mình thêm một lần nữa!"

Xin lỗi vì chuyện đó

Xin lỗi vì chuyện đó

Người đàn ông bé nhỏ, nhút nhát đánh bạo bước vào trong một quán rượu dành cho những tay đi xe máy phân khối lớn ở Bronx, hắng giọng hỏi: "Um, err, làm ơn cho hỏi quý ông nào ở đây có con chó Doberman (giống chó to và dữ) buộc ở cái cây bên ngoài nhỉ?"

Một gã khổng lồ mặc bộ đồ da, trên mình đầy vết sẹo ngồi trên chiếc ghế đẩu từ từ quay ra. Gã nhìn xuống người đàn ông bé nhỏ đang run rẩy rồi nói: "Đấy là chó của tao. Thế thì làm sao?"

"À," người đàn ông bé nhỏ hoảng hốt vô cùng, "Thưa ông, tôi tin rằng con chó của tôi đã giết nó rồi."

"Cái gì?" gã đô con kinh ngạc gầm lên, "Thế chó của mày là cái loại quái gì hả?"

"Thưa ông," người đàn ông bé nhỏ đáp, "Nó là một con cún bốn tuần tuổi ạ."

"Đồ bịp bợm," gã kia hét toáng lên, "Thế con chó của mày giết con Doberman của tao bằng cách nào hả?"

"Thưa ông, có lẽ là do con chó của ông bị nghẹn thở mà chết đấy ạ."

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Chuyện miền viễn Tây

Chuyện miền viễn Tây

Một cao bồi về già thường hay thuật chuyện đời mình cho lớp trẻ nghe. Hôm nọ ông cao bồi hồi tưởng:

"Một lần tôi bị 50 người ở bộ lạc Apaki đuổi. Họ toàn có vũ trang, tôi chỉ vỏn vẹn một cây súng. Gay quá tôi bèn lên ngựa bỏ chạy vào một hẻm núi, cứ tưởng lẩn trốn tạm, ai ngờ hẻm núi đó dẫn đến một vách núi cao dựng đứng không còn chỗ nào tiến nữa!"

"Vật thì ông làm sao?"

Ông già kể tiếp:

"Hết cách rồi, tôi định quay lui lại theo con đường cũ, thế nhưng phía đó lại xuất hiện một toán Indian áp sát"

"Vậy là cực kỳ nguy hiểm! Thế rồi ông làm gì?"

"Chà, cái lũ người này cứ muốn người ta phải chết thật hay sao chứ"

Chìa khóa

Chìa khóa

Có lần một người Anh đi nghỉ hè ở biển. Ông ta đề nghị bà trông nom nhà ông gửi qua bưu điện cho ông tất cả thư từ mà bà ta nhận được trong thời gian ông đi vắng. Bà ta hứa sẽ làm theo lời của ông.

Ông người Anh này đã đi nghỉ hè rất thoải mái. Một tháng trôi qua nhưng ông chẳng nhận được lá thư nào cả. Ông cho là có sự không bình thường, liền gọi điện thoại cho bà trông nom ở nhà.

- Tại sao bà chẳng gửi cho tôi một lá thư nào, hả bà?

Bà ta trả lời:

- Thưa ông, vì ông không để lại cho tôi chiếc chìa khóa hòm thư!

Ông người Anh xin lỗi và hứa sẽ gửi cho bà ta chiếc chìa khóa. Chủ nhật, ông ta cho chìa khóa vào một phong bì, viết địa chỉ lên phong bì và gửi thư này qua bưu điện. Lại một tháng nữa qua đi, nhưng ông ta vẫn không nhận được lá thư nào cả, và đến cuối tháng thì ông ta trở về nhà, ông bực bội nói với bà trông nom nhà. Người đàn bà khốn khổ hỏi lại:

- Nhưng tôi làm thế nào, hả ông? Chiếc chìa khóa hòm thư ông gửi qua bưu điện cũng nằm trong cái hòm thư bị khóa!

Tiết kiệm

Tiết kiệm

Hai chú Scotland đi bộ lên chợ. Dọc đường thấy đống phân ngựa, một chú nói:

- Nếu cậu ăn hết đống phân này thì tớ mất cho cậu một bảng.

- OK, đưa tiền đây.

Chú thứ hai cầm 1 bảng và xơi sạch đống phân.

Chú thứ nhất tiếc tiền lắm mà đành chịu. Ðược một lúc các chú lại thấy một đống phân nữa. Chú bị mất tiền nói:

- Thế cậu có dám đố tớ ăn đống phân này và trả tớ 1 bảng không?

- Chịu. Tiền đây, ăn đi.

Chú kia cầm tiền và cũng xơi sạch đống phân.

Sau đó hai chú nói, "Hay thật, cả hai cùng không mất tiền, mà lại còn được ăn sáng.

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Còn tốt hơn

Còn tốt hơn

Sau khi nốc rượu thoải mái trong sàn nhảy một khách sạn tại Texas, một cô gái xinh đẹp chạy ra khỏi cửa, ngất đi và ngã vào thùng rác. Có chàng trai nhìn thấy bèn kéo cô ta ra, mang lên phòng anh ta... Sáng hôm sau, anh ta gọi cho bạn ở New York:

- Đóng cửa văn phòng lại, bán tất cả đi, đến đây ngay. Ở đây họ quẳng vào thùng rác những thứ còn tốt hơn cậu có thể mua được ở New York.

Lời lẽ tế nhị

Lời lẽ tế nhị

Một con bạc bị thua cháy túi, không dám về nhà, chẳng còn đường nào khác bèn thắt cổ tự vẫn. Những người cùng hội không ai dám đi báo tin cho gia đình nạn nhân, sợ sẽ gây sốc cho họ. Cuối cùng Peter, người nổi tiếng ăn nói nhỏ nhẹ, tế nhị được đề cử làm việc này.

Tại nhà nạn nhân, Peter lịch sự chào vợ anh ta:

- Thưa bà, tôi từ chỗ anh Smith đến đây.

Bà vợ tru tréo lên:

- Sao, có phải hắn đang chết gí ở sòng bạc không ?

- Thưa vâng.

- Hắn lại đánh cho thua cháy túi đi rồi phải không?

- Thưa bà, đúng vậy.

- Trời ơi là trời, thế sao hắn không treo cổ chết quách đi cho rồi.

- Thưa bà, đã.

Khó hiểu

Khó hiểu

Một người Anh qua Việt Nam du lịch, viết thư cho bạn:

- "Ở Việt Nam rất vui, người dân ở đây rất thân thiện và hiền lành. Thức ăn thì phong phú, trái cây xanh tươi, ngọt ngào. Tôi đã đi khắp 3 miền đất nước, ở đâu cũng được đón tiếp rất nồng hậu. Tôi biết thêm nhiều điều mới lạ và lý thú.

Nhưng có một điều mà tôi không làm sao hiểu nổi. Đó là người Việt Nam rất ghét phim, nhưng họ lại thường xuyên đi đến rạp để xem phim. Lần nào xem xong, họ cũng đứng dậy và nói " hate film" (?!)"...

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Táo nhập khẩu

Táo nhập khẩu

Trên đường phố Bắc kinh, một người đàn ông rao:

- Ai mua táo không? Táo nhập khẩu đây!

Nghe thế, rất nhiều phụ nữ đến mua. Nhưng khi ăn thì mọi người đều nhăn mặt vì không ngon so với táo nội địa là mấy. Một bà liền nói:

- Táo anh không ngon. Thế này mà gọi là táo nhập khẩu!

Rất bình tĩnh, người đàn ông đáp:

- Thế các bà ăn táo vào trong miệng, không gọi là táo nhập khẩu thì gọi là táo gì?

Nỗi lo của ông chồng

Nỗi lo của ông chồng

Vợ chồng Denga có một cửa hàng bán thực phẩm. Một hôm, chồng đi chơi về, hỏi:

- Này em, khúc giò thiu đâu rồi?

- Nhà đối diện mua rồi.

- Thế cân xúc xích bị chuột gặm?

- Nhà ấy cũng mua rồi.

- Còn hộp bơ cũ từ năm ngoái đã quá hạn?

- Nhà ấy cũng vét nốt rồi.

Chồng lấy hai tay ôm đầu:

- Chết cha rồi! Anh vừa được nhà ấy mời cơm!

Không thể tìm ra

Không thể tìm ra

Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Chúa quỷ Satan mà nói:

- Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.

Satan từ chối:

- Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.

Chúa dọa là sẽ thưa tòa Satan. Satan trả lời:

- Cứ việc thưa đi, làm sao ông tìm ra một luật sư nào ở trên thiên đàng chứ !!!

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Phụ nữ hiện đại

truyện cười

Phụ nữ hiện đại

Hội nghị phụ nữ quốc tế. Trong giờ giải lao, một phụ nữ Đức nói:

- Từ khi kết hôn với Hans, tôi nói thẳng với anh ấy: “Từ nay anh sẽ nấu ăn”. Ngày đầu không thấy gì, ngày thứ hai cũng vậy, nhưng sang ngày thứ ba thì đã thấy bàn ăn bày biện đàng hoàng.

Một phụ nữ Ý nói:

- Còn tôi, sau ngày cưới tôi nói: “Paolo, từ nay anh sẽ lau dọn nhà cửa”. Ngày đầu không thấy gì, ngày hôm sau cũng vậy. Nhưng từ ngày thứ ba thì nhà cửa luôn gọn gàng, sạch sẽ.

Một phụ nữ Somalia nói:

- Còn tôi, tôi nói với Hasan chồng tôi sau khi kết hôn là từ nay anh sẽ nấu ăn và dọn nhà. Ngày đầu không thấy gì, ngày thứ hai cũng vậy. Sang ngày thứ ba thì mắt tôi bầm tím...

Vỡ đôi

Vỡ đôi

- Mình đã nhặt được 20 cent trên vỉa hè.

- Đó là của tớ đấy! Tớ đã đánh rơi đồng xu 20 cent ở đó sáng nay.

- Nhưng... mình tìm được 2 đồng xu 10 cent.

- Thì là thế! Nó đã vỡ đôi ra khi rơi trên đường mà!

- ??!

Lỗi mốt

Lỗi mốt

Trong cửa hàng giày thời trang, một khách hàng hỏi ông chủ:

- Chỗ ngài không có loại giày rộng hơn à?

- Mốt năm nay là đi giày chật.

- Nhưng cặp chân tôi có từ ba mươi năm về trước kia!

- Vậy ông mua giầy cho bé sơ sinh nhé!

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Bánh mì

Bánh mì

Thông thường theo lịch trong ngày viên thống đốc có một buổi để lắng nghe các lời cầu khẩn từ người thân của các tù nhân. Một hôm, một người phụ nữ tới để xin cho chồng của cô ta được ra tù.

- Anh ta bị kết án vì tội gì? - viên thống đốc hỏi.

- Ăn cắp bánh mì.

- Và anh ta có là một người chồng tốt đối với chị không?

- Không hẳn, - người phụ nữ đáp - anh ta đánh đập tôi mỗi khi anh ta say, bắt nạt bọn trẻ con, đi với những người đàn bà khác, và đối với các việc khác thì anh ta chả có tích sự gì.

- Thế tại sao chị lại muốn anh ta được thả? - viên thống đốc ngạc nhiên hỏi.

- Chúng tôi lại hết bánh mì rồi.

Có cơ sở

Có cơ sở

Vào tháng mười, những người da đỏ hỏi Tù trưởng của mình xem mùa đông sắp tới có lạnh hay không. Vì không thực sự rõ lắm về câu trả lời, vị tù trưởng đáp lại rằng mùa đông sẽ lạnh và dân chúng trong làng nên thu nhặt củi để chuẩn bị.

Là một người lãnh đạo tốt, ông ta sau đó liền tới bốt điện thoại, gọi Ban theo dõi thời tiết của Quốc gia và hỏi, "Mùa đông này liệu có lạnh không?"

Người đàn ông cầm điện thoại đáp, "Mùa đông này quả thực là sẽ rất lạnh."

Thế là Tù trưởng quay về khuyến khích mọi người tiếp tục thu nhặt thêm củi nữa để chuẩn bị.

Một tuần sau ông ta lại gọi đến và hỏi, "Có đúng là mùa đông này rất lạnh không?"

"Ðúng," người đàn ông đáp, "nó sẽ là một mùa đông cực lạnh."

Tù trưởng quay về yêu cầu mọi người đi và mang về bất cứ mẩu củi nào mà họ tìm thấy.

Hai tuần sau ông ta lại gọi điện hỏi lại, "Anh có hoàn toàn chắc chắn là mùa đông này sẽ rất lạnh không?"

"Chắc chắn", người kia trả lời, "những người da đỏ đang thu nhặt củi đến phát điên lên đấy!"

Hỏi giờ

Hỏi giờ

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.

Ngay sau khi anh ta nằm xuống ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.

- Cái gì đấy?

- Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?

Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời: - 7 giờ 15.

Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.

- Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?

- 7 giờ 25!

Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ "Tôi không biết mấy giờ!".

Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.

- Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!