Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Ông nọ bà kia

Ông nọ bà kia Trong làng Quỳnh ở, các chức sắc thấy Quỳnh được chúa gọi vào hầu luôn thì khâm phục lắm, chẳng ai bảo ai mà kẻ nào người nấy đều đến nhờ cậy Quỳnh giúp đỡ, mong được hưởng chút ấm nhà chúa. Một hôm Quỳnh ở kinh đô về, cho gọi các chức sắc đến, bảo có muốn làm ông nọ bà kia thì tối đến nhà Quỳnh đánh chén, rồi ngày mai Quỳnh đưa lên kinh đô sớm. Các chức dịch bao phen mong đợi, nay thấy Trạng hẹn đưa vào kinh đều chắc mẩm phen này hẳn phải lên chức ông nọ bà kia. Vì thế, ông nào ông nấy vênh vang về nhà quát vợ sắp sếp áo quan để tối đến nhà Trạng uống rượu, ngủ đấy, mai trẩy kinh sớm. Các bà vất vả một buổi sắm sanh cho chồng, nhưng cũng mở cờ trong lòng vì sắp được thành ông nọ bà kia. Tối đến Trạng đãi các vị chức dịch một bữa rượu túy lúy càn khôn. Ông nào, ông nấy say đứ đừ, lăn chiêng ra ngủ. Lúc ấy đã quá nửa đêm, Trạng mới sai đem võng tới, võng ông nọ về nhà bà kia và bảo rằng ông bị trúng cảm, phải xoa dầu, đánh gió ngay kẻo nguy hiểm đến tính mạng. Các bà hoảng hốt, đang đêm vùng dậy, đèn đóm nhập nhoạng ra sức mai cà tóc gáy, cứu chữa các ông gần đến sáng mới tỉnh. Trời tảng sáng, nhìn rõ mặt người thì hóa ra không phải chồng mình. Các bà ngớ người ra, thẹn quá hóa giận: - Phải gió các nhà ông này, ở đâu lại đến đây nằm vạ! Ông kia tỉnh dậy, không biết đầu đuôi xui ngược ra sao, thấy mình nằm ở nhà người khác, đâm hoảng, thẹn thùng và lủi ra về. Đến nhà, lại chứng kiến cảnh vợ mình cũng đang mắc cỡ trong cảnh "ông nọ bà kia" hệt như thế. Bấy giờ các ông mới biết là bị Trạng lỡm, ức quá vặc nhau: - Nào, được làm ông nọ bà kia đã sướng chưa!

Tiền múa Chúa cười

Tiền múa Chúa cười Nhà Quỳnh nghèo lắm. Một lần ghé qua đền thờ bà Chúa Liễu, thấy nơi khám có nhiều tiền do khách thập phương cúng đặt ở trên mâm, Quỳnh nảy ra ý muốn vay. Cậu vừa gieo tiền xin âm dương vừa khấn: - Độ rày, em túng quẫn, chị lại để tiền không. Xin chị cho em vay, làm ăn khá em chẳng quên ơn chị. Nếu cho vay một phần tư, xin khiến hai đồng đều sấp; nếu cho vay một phần ba, xin cho hai đồng đều ngửa, còn cho vay một nửa, xin sấp ngửa bằng nhau. Theo kiểu cách ấy, thì đằng nào Quỳnh cũng vay được cả, mà ý bà Chúa Liễu vốn không thích tính Quỳnh, chẳng muốn cho vay, bèn làm cho cả hai đồng tiền quay tít không ngừng. Thấy vậy, Quỳnh reo lên: - A, tiền múa, Chúa cười! Chị thương em nghèo nên cho em vay cả. Xin đa tạ chị! Nói đoạn, Quỳnh trút hết tiền vào bao, buộc lại rồi ra về. Mắc mưu Quỳnh, bà Chúa phen này coi như mất trắng.

Thừa giấy vẽ voi

Thừa giấy vẽ voi Trong lần thi hội, Cống Quỳnh không có ý định ứng thí, nhưng vì nể lời chúa Trịnh ép đi thi để lấyTrạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời. Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng biết chuyện đỗ đạt, nên táy máy giở bài ra xem lại. Thấy có một đoạn giấy trắng bên dưới, Quỳnh liền chấm bút vẽ ngay một bầy voi, rồi tiện tay đề luôn bên cạnh mấy câu thơ ngẫu hứng: Văn chương phú lục đã xong rồi, Thừa giấy làm chi, chẳng vẽ voi, Tớ có một điều xin bảo thật Đứa nào cười tớ, nó ăn bòi. Quỳnh làm như vậy là cố ý chọc tức quan chủ khảo, họ sẽ điên tiết lên khi đọc những dòng này và sẽ đánh hỏng Quỳnh với tội "phạm trường quy." Thật ra, Quỳnh đâu cần sự thăng quan tiến chức. Lúc ấy, có viên giám thị đi theo dõi. Liếc thấy bài thơ tứ tuyệt ngạo mạn của Quỳnh, bèn chạy đi báo với quan giám khảo. Quan sơ khảo và quan phúc giám khảo rón rén đến dòm thử, thì quả đúng như vậy. Quỳnh biết các hành động của ban giám khảo, nhưng cứ tảng lờ coi như không. Đợi đến lúc các quan trường xúm lại đông đảo, Quỳnh mới đưa bút viết tiếp hai câu thơ nữa vịnh bức tranh voi vừa vẽ: Voi mẹ, voi con, voi lúc nhúc Chú sơ, chú phúc, rúc mà coi. Đám quan viên lúc này cảm thấy sượng sùng nên bấm nhau rút lẹ. Đứng lâu ở đó e không khéo lại bị Quỳnh chơi khăm, mất mặt nữa.

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Chiếm hết chỗ

Chiếm hết chỗ Một người ăn mày hom hem, rách rưới, đến cửa con nhà giàu xin ăn. Người nhà giàu không cho, lại còn mắng: - Bước ngay! Rõ trông như người dưới địa ngục mới lên ấy! Người ăn mày nghe nói, vội trả lời: - Phải, tôi ở dưới địa ngục lên đây! Người giàu nói: - Đã xuống địa ngục, sao không ở hẳn dưới ấy còn lên đây làm gì cho bẩn mắt? - Không ở được nên mới phải lên. Ở dưới ấy các nhà giàu chiếm hết chỗ rồi.

Canh bí đao

Canh bí đao Một nhà nọ mời gia sư về dạy con học, ăn uống hàng ngày cho gia sư thật là đơn giản, mỗi bữa chỉ có một bát canh bí đao. Gia sư hỏi chủ nhà: - Ông thích canh bí đao lắm à ? - Vâng, đúng vậy, Bí đao ăn rất ngon, lại có tác dụng làm sáng mắt. Ăn bí đao rất có lợi cho mắt. Một hôm chủ nhà vào phòng học, thấy gia sư đứng dựa cửa sổ nhìn ra xa xăm, cố ý làm như không biết chủ nhà vào. Chủ nhà bước đến phía sau gia sư mà chào, gia sư mới quay lại nói: - Tôi đang xem trong thành phố diễn kịch, không biết ông vào, mong ông thông cảm. Chủ nhân ngạc nhiên: - Trong thành phố diễn kịch mà ông ở đây nhìn thấy được à, nhìn như thế nào vậy? Gia sư nói: - Từ ngày ăn canh bí đao của nhà ông đến nay, mắt tôi càng ngày sáng ra.

Quan rẻ thối

Quan rẻ thối Có một ông quan huyện thấy cần phải đi hành hạt để xem dân tình trong huyện đối với mình ra sao. Chọn ngày lành tháng tốt quan lên đường. Ðể cho oai, quan bắt dân phi phải khiêng mình bằng một chiếc võng đòn con thật đẹp. Lại thêm một chiếc lọng xanh do một cậu lính vác cho ra vẻ. Ngày ấy là phiên chợ huyện. Quan muốn dạo chợ. Sắp đến đầu chợ, quan nghe trong một nhà bên phố, tiếng chồng bảo vợ: - Bà mày hôm nay không mua thịt chớ thịt rẻ lắm. Một quan phải hai người gánh. Quan thịt rẻ thối như thế không biết đường mà mua. Nói xong anh ta còn đay lại: "Quan rẻ thối". Quan huyện biết lão này chửi xỏ mình, tức quá nhưng không biết trị làm sao được. Thấy lính hầu và dân phu có vẻ đắc ý cười tủm, quan tức quát chạy thẳng, không dạo chợ nữa.

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Thích xu nịnh

Thích xu nịnh Một người giàu có nói với một người nghèo: - Tao giàu có nghìn vàng, sao mày không xu nịnh tao? Người kia nói: - Ông có nghìn vàng, việc gì đến tôi mà tôi phải xu nịnh ông? Người giàu bảo: - Tao chia cho mày một nửa, mày xu nịnh tao nhé? Người kia nói: - Thế thì tôi cũng giàu bằng ông rồi, việc gì tôi phải xu nịnh? Người giàu lại nói: - Tao cho mày cả, hẳn mày phải xu nịnh tao chứ? Người kia bảo: - Lúc đó thì ông phải xu nịnh tôi mới phải!

Đắp chăn

Đắp chăn Một anh đi ở cho một lão nhà giàu, lão ta hẹn sau mười năm sẽ trả tiền công cho về mà làm ăn. Ðến kì hạn, lão nhà giàu muốn quịt, bèn đưa ra một cái chăn vừa ngắn vừa hẹp, bảo: - Anh phải làm sao đắp cái chăn này cho vừa người tôi thì tôi trả tiền công cho, bằng không thì một là anh về, hai là ở thêm mười năm nữa, sau đó tôi trả công cả hai mươi năm cho anh luôn thể. Nói xong, lão nhà giàu nằm thẳng chẳng ra giữa giường. Người lão rất dài, mà cái chăn thì rất ngắn, nên anh kia cố đắp mãi không xong, đắp được đằng đầu lại hụt mất đằng chân. Chợt nghĩ ra một mẹo, anh ta cầm chăn đắp từ trên đầu lão đắp xuống quá đầu gối, rồi lấy gậy vụt tới tấp vào hai ống chân lão. Lão đau quá co rụt ngay chân lại. Thế là cái chăn đắp lên người lão vừa khéo.

Nói láo như bò

Nói láo như bò Anh chủ nhà kia hay nói láo, có thằng đày tớ lanh nói đỡ cho ảnh hoài. Bữa kia ảnh nói với người ta rằng : "Tôi bị trận dông lớn quá chừng, đến đỗi cái giếng nó bay cho tới hàng xóm!". Họ nói không có lẽ. Thằng đày tớ cắt nghĩa rằng : "Sự đó là thiệt, bởi cái giếng của chủ tôi có rào chặn một hàng sơ li, hôm đó trận dông nó trốc hàng sơ li qua bên này, nên coi như hình cái giếng bay qua bển". Bữa kia anh ta uống rượu say, khoe tài với anh em bạn rằng : "Tôi vào trai gái với con vợ thằng khác ấy, rủi nó về, cỏn sợ đem giấu tôi trong thùng ngang; thẳng dở ra, thì thùng không, tôi đã độn về mất". Thằng đày tớ nói rằng :"Sự đó là thiệt, hôm đó tôi có đi theo, thấy thím kia biểu chủ tôi ngồi, lấy thùng úp lại, tôi ngồi ngoài, gần bên lỗ chó, tôi kêu nhỏ, chủ tôi nghe, mang thùng lại dựa vách, chum lỗ chó mà ra. Thằng khác cầm đèn lại dở ra thì thấy thùng trống". Anh ta ỷ có đày tớ nói đỡ cho, ăn quen cứ nói láo hoài. Bữa kia người ta đập được một con chuột cống, lớn bằng con heo con, ai nấy làm lạ xúm lại coi, anh ta lại nói rằng: "Chuột bây lớn mà mấy người lấy làm lạ, bữa hôm tôi đập được con chuột lớn bằng con bò". Họ nói :"Cái đó mới là láo to đa!" Anh ta biểu hỏi thằng đày tớ coi. Thẳng nói rằng : "Láo bực nào tôi còn đỡ đặng, trừ ra có cái láo như bò, tôi đỡ không nổi".

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Nói khoác gặp nhau

Nói khoác gặp nhau Có một anh đi làm ăn xa, lâu ngày về làng, bà con đến thăm, hỏi anh ta đi xa thế hẳn biết nhiều chuyện lạ. Xin kể cho nghe. Anh nọ được dịp nói khoác: - Tôi được thấy có nhiều cái lạ lắm, nhưng lạ nhất là có một chiếc thuyền, dài không lấy gì mà đo cho xiết, có người thuở hai mươi tuổi đứng ở đằng mũi bắt đầu đi ra đằng lái, đi đến giữa cột buồm thì đã già, râu tóc bạc phơ, cứ thế đi, đến chết vẫn chưa tới lái. Trong làng cũng có một anh nói khoác nổi tiếng, nghe vậy liền kể ngay một câu chuyện: - Như thế đã lấy gì làm lạ ! Tôi đi rừng thấy có một cây cao ghê gớm. Có một con chim đậu trên cành cây ấy, đánh rơi một hạt đa. Hạt đa rơi xuống lưng chừng gặp mưa, gặp bụi rồi nảy mầm, đâm rễ thành cây đa. Cây đa lớn lên, sinh hoa, kết quả, hạt đa ở cây đa đó lại rơi vãi ra, đâm chồi, nẩy lộc thành nhiều cây đa con, đa con cũng như cây đa mẹ lớn lên, sinh hoa kết quả, lại nẩy ra hàng đàn cây đa cháu. Cứ thế mãi cho đến khi rơi tới đất thì đã bảy đời tất cả. Anh đi xa về nghe thế gân cổ lên cãi: - Làm gì có cây cao thế ! Chả ai tin được. Anh kia cười ranh mãnh: - Ấy không có cây cao như thế thì lấy đâu ra gỗ mà đóng chiếc thuyền của anh?

Chết một ngàn năm

Chết một ngàn năm Một anh có tính hay nịnh kẻ quyền quý. Một hôm đến nhà ông quan nọ nói nịnh: - Hôm qua con nằm chiêm bao thấy ngài sống một ngàn năm, mừng quá, sang báo tin ngài rõ. Ông quan nghe xong có vẻ buồn, nói: - Sách nói chiêm bao thấy sống là chết, thấy chết là sống, vì người ta thức là thuộc "dương" mà ngủ thì thuộc "âm", âm dương trái nhau, anh chiêm bao như thế thì tôi khó lòng toàn vẹn được. Anh kia nghe, sợ quá, vội nói chữa: - Bẩm vâng, đúng như thế đấy ạ ! Con nói lộn, chứ thực là chiêm bao thấy ngài chết một ngàn năm cơ ạ !

Thối quá, thối thật

Thối quá, thối thật Hai anh đại nịnh ngồi hầu chuyện cụ lớn. Bất thần, cụ đánh một cái trung tiện. Một anh giả vờ lắng nghe, rồi nói: - Y hi ! Quản huyền chi âm (Ôi ! Nghe như tiếng đàn, tiếng sáo). Một anh hếch mũi lên ngửi, rồi nói: - Phảng phất ngọc lan chi vị (Thoang thoảng như mùi hoa ngọc lan). Cụ lớn có ý buồn, bảo: - Ta nghe nói trung tiện là uế khí, nó ra ngoài mùi nó thối mới phải, chứ nó thơm thì ta e rồi không thọ được bao lâu nữa. Một anh nghe nói vậy, vội đưa tay lên như bắt hơi, hít đi hít lại, rồi bẩm: - Bẩm, bây giờ đã có mùi thối ạ. Anh kia cũng vờ vịt khịt luôn hai ba cái, nói tiếp: - Bẩm bây giờ thì thối thật, thối quá ! Thối kinh khủng !

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Bánh tao đâu

Bánh tao đâu Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu. Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo: - Này, con cầm lấy! Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy. Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn. Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò. Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò: - Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao? Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt: - Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao? Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát: - Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải. Trò ngơ ngác quay lại thưa: - Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ? Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo: - Thế bánh tao đâu...?

Mít nác gì

Mít nác gì Một bác nọ ra tỉnh chơi. Trưa về, gặp thầy học của con mình, bác ta khẩn khoản mời thầy về nhà, để thết thầy một bữa. Bác ra sai bắt gà làm thịt rồi làm các món nhắm khác. Bụng thầy đói meo, mà chủ nhà vẫn từ từ chuẩn bị bữa ăn cho thật tươm tất. Bụng thầy càng cồn cào. Nhìn thấy quả mít trong gầm gường, miệng thầy thèm lắm. Chờ mãi, không thầy chủ nhà bưng mâm lên, thầy nói: - Thôi bác ạ, phiền phức quá, bác để tôi về. Chủ nhà sai con: - Có nác mới (nước chè xanh mới nấu), lấy ấm rót, mời thầy uống con. Cốt ý của gia chủ là muốn cầm chân thầy lại. Song thầy: - Mít nác gì, để tôi về thôi bác ạ! Lúc đó, bác ta mới nhớ là nhà mình có quả mít chín để ở gầm giường, liền sai con: - À quên, lấy quả mít, bố mời thầy xơi đã con!

Đôi câu đối chọi

Đôi câu đối chọi Thầy đồ thường dạy học trò đã đối thì phải đối cho chọi mới hay. Một hôm, thầy ra một vế đối: "Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc" (Thần nông dạy dân trồng ngũ cốc). Tất cả học trò đang ngơ ngác chưa biết đối thế nào. Thì anh học trò nọ đã gãi đầu gãi tai: - Thưa thầy, chữ "thần" con xin đối với chữ "thánh" có chọi không ạ? Thầy nói: - Ðược lắm! Anh ta lại hỏi: - Chữ "nông", con đối với "sâu", có chọi không ạ? Thầy nói: - Ðược lắm! Anh ta lại hỏi tiếp: - Chữ "giáo" đối với "gươm", "dân" đối với "vua" có chọi không ạ? Thầy gật đầu: - Ðược lắm, được lắm! Anh ta lẩm nhẩm: "Nghệ" đối với "gừng", "ngũ" đối với "tam", "cốc" đối với "cò". Cuối cùng anh ta xin đọc: - Bây giờ con xin đối ạ! "Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc" con xin đối là: "Thánh sâu gươm vua gừng tam cò".

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Hổ phụ sinh hổ tử

Hổ phụ sinh hổ tử Hai cha con nhà kia đều nóng nảy ngang ngạnh, không nhường nhịn ai chút nào. Một hôm, nhà có khách, người cha sai con vào thành mua thịt về nhắm rượu. Người con mua miếng thịt ngon đem về, vừa sắp ra khỏi cổng thành, bỗng đụng ngay một người từ ngoài thành vào, hai người không ai chịu nhường đường đi, cùng ưỡn ngực nghênh nhau chắn ngang lối đi. Ở nhà chờ lâu không thấy, người cha đi tìm con. Đến nơi, thấy tình hình như vậy liền bảo: - Con hãy cầm thịt về trước làm cơm mời khách xơi, để cha ở đây cùng y đứng nghênh nhau tiếp!

Đóng oản

Đóng oản Một thầy đồ ngồi dạy học ở nhà kia. Trong nhà có người ốm. Chủ nhà chạy mời thầy cúng mãi không được, phải nhờ thầy đồ cúng hộ. Cúng thì phải có hương vàng, oản, chuối. Chọn được ngày lành rồi, đêm đến, chủ nhà hỏi: - Thưa thầy phải đóng bao nhiêu oản? Thầy vốn tham ăn, bảo: - Ra ngoài trời đếm được bao nhiêu sao thì đóng bấy nhiêu oản! Không ngờ hôm ấy trời đầy mây, chủ nhà ngó một hồi vào thưa: "Trời tối quá, thưa thầy chỉ thấy có một ngôi sao thôi ạ!". Thầy giật mình, nhưng nhanh trí bảo: - Ừ thì đóng một oản, nhưng lấy cái mủng mà đóng nhé!

Sĩ diện

Sĩ diện Một người nghèo nọ thường hay che đậy giấu giếm cảnh khổ. Lần kia gặp bạn, bạn mời đi ăn cơm. Ông ta ưỡn bụng từ chối: "Tớ vừa xơi thịt chó xong không nuốt nổi cơm đâu. Có điều uống vài cốc rượu thì được." Vài cốc rượu xuống bụng xong anh ta say quá nên ọc hết đống thịt chó ban nãy ăn ở nhà ra. Hôm sau, bạn hỏi ông ta: "Anh bảo là ăn thịt chó sao hôm qua lại ói ra cám. Thế nghĩa là sao?" Người đó ngẫm nghĩ rồi chép miệng: "Có lẽ con chó đó ăn cám mà tớ không biết."

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Chơi chữ

Chơi chữ Cô gái nói chuyện với chàng trai đang "tìm hiểu" mình. Cả hai đang học ở khoa báo chí ở một trường đại học. Cô gái nói với chàng trai: - Mình đi học về chẳng xem được bài vở gì cả. Nhiều người đến chơi quá. Có người đúng là "khách", mình thích tiếp, chuyện trò thú vị: "Học thày, không tày học bạn". Qua giao tiếp, mình học "khôn" được, nhiều điều chưa biết thì nay biết. Nhưng cũng có người đến với mình không phải là "khách" mà chỉ "khứa" thôi. Vì chỉ chuyện trò tào lao vô bổ, vô ích, mất thì giờ!... Chàng trai trả lời: - Mình cũng thường nhận được thư của những người phương xa, của những người bạn thân, sơ. Có những bức thư nhận được đúng là "thư" theo đúng nghĩa của nó. Có những bức thư, đọc chỉ thấy là một dẫy "từ" nhạt nhẽo và sáo rỗng!...

Chuyện không có... hậu

Chuyện không có... hậu A: Là sinh viên thì cũng nên đi làm thêm, kiếm tiền ăn học! B: Phải! A: Mà cũng phải đúng ngành nghề mình đang học để làm, cho phát huy kiến thức! B: Ðúng! A: Cho nên, tao với mày đang học trường Giao Thông... B: ... thì kiếm thêm bằng nghề... xe ôm!

Thời sinh viên

Thời sinh viên SV nữ: - Anh ơi nhanh lên, sắp đến giờ chiếu phim rồi! SV nam: Em chờ anh giặt xong hai bộ quần áo cái đã. SV nữ: Anh giặt xong thì trễ giờ mất! SV nam: Mau lắm, anh chỉ nhúng nước rồi đem phơi. SV nữ: ?! Hai Cua Đồng (Trà Vinh)

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Bằng chứng thuyết phục

Bằng chứng thuyết phục - Làm thế nào mà ông có thể mua được tòa biệt thự sang trọng này trong khi thu nhập của ông rất thấp? - Kiểm toán viên thuế vụ chất vấn. - Ô! Tôi đâu có mua! - Người đóng thuế đáp - Hè năm ngoái tôi đi câu và bắt được con cá vàng to. Khi tôi gỡ nó ra khỏi lưỡi câu, nó mở miệng nói: “Tôi là một con cá có phép thuật. Hãy thả tôi về với biển cả, tôi sẽ ban cho ông một ngôi biệt thự tráng lệ!”. Tôi ném con cá xuống biển và được tòa biệt thự này... Kiểm toán viên nóng nảy ngắt lời: - Làm sao ông có thể chứng minh chuyện như vậy là có thật chứ? - Bằng chứng đấy! - Người đóng thuế vừa nói vừa chỉ vào ngôi biệt thự.

Phát minh

Phát minh Trong một nghiên cứu, sinh viên nọ cảnh báo mọi người về một chất hóa học mình vừa tìm ra và đã được đăng ký bản quyền phát minh có tên “dihydrogen monoxide”. Nó gây ra hàng loạt tác hại. - Gây vã mồ hôi nhiều. - Là thành phần chính của mưa axit. - Duy trì sự cháy khi chuyển sang thể khí. - Chẳng may hít phải có thể gây ngạt chết. - Một trong những tác nhân của sự xói mòn. - Làm giảm hiệu quả của phanh ôtô. Tìm thấy trong khối u của các bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối... Anh ta gửi những kết luận này lên Tổ chức Sức khỏe thế giới và yêu cầu ủng hộ việc cấm sử dụng chất này. Có 43 người tán đồng ý kiến, sáu người chần chừ lưỡng lự, chỉ duy nhất một người biết tên của chất đó: nước.

Gợi mở

Gợi mở Thầy giáo muốn gợi mở cho bé Môli biết ý nghĩa của chữ kỳ tích: "Em thử suy nghĩ xem, Môli, nếu có người từ trên đỉnh tháp rơi xuống mà chẳng hề suy suyển thì đó nghĩa là gì?" "Ngẫu nhiên ạ!" "Không phải thế" Thầy giáo lắc đầu. "Môli! Nếu người đó lại rơi từ trên đỉnh tháp xuống nữa mà vẫn không bị thương thì gọi là..." "May mắn ạ!" "Em hiểu sai ý của thầy rồi". Thầy giáo vẫn kiên nhẫn tiếp tục: "Người này lần thứ ba leo lên đỉnh tháp cũng lại rơi xuống nhưng vẫn không hề bị thương thì phải gọi là..." "Chà, em hiểu rồi. Như thế gọi là không thể được." Môli vùng kêu lên.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Ai biểu "dại" chưa tới

Ai biểu "dại" chưa tới Sau chiến dịch "Mùa hè xanh", các chiến sĩ đã trở về "đơn vị gốc". Một sinh viên ở TP. HCM đã nhận được lá thư cảm ơn của một "em gái miền Tây" gửi đến. Trong thư có đoạn viết: - "... Hè qua củn nhờ anh dại cho em biết độc xách, biết coi báo, dí biết viết thơ, em man ơn anh giữ lắm... Em có một cái mông ướt niếu xang năm anh dìa đây nữa, em xẽ cho anh ăn... trái xầu riêng hột lép côm dàng thôm lắm!". Đọc tới đây, anh SV nọ đổ mồ hôi hột. Thằng bạn đọc ké, cười rầm rầm: - "... Cái mông ướt, trời ơi, cái mông ướt!".

Đối đáp

Đối đáp - Từ trường học đến cậu bao xa? - À, khoảng 3km đường chim bay. - Thế còn chim đi bộ thì bao xa? - !!!

Thật thà

Thật thà - Tại sao em đi học trễ, bỏ một tiết? - Thưa thầy, sáng hôm nay em muốn đi câu, nhưng rồi ba em không cho phép ạ! - Thầy chắc là ba em đã giải thích cho em hiểu: tại sao em phải đi học, mà không phải đi câu cá chứ? - Có ạ. Ba em nói rằng mồi ít không đủ cho hai người câu ạ!

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Bài toán cộng

Bài toán cộng Trong giờ số học, thầy giáo đã giảng thế nào là phép tính cộng. Sau khi giảng xong, thầy giáo đặt câu hỏi: - Thêm 1 vào 5, sẽ là bao nhiêu? Học trò im lặng. Thầy giáo nói tiếp: - Thí dụ, tôi cho các em 5 con chim bồ câu, rồi sau đó thêm 1 con nữa. Các em sẽ có bao nhiêu bồ câu? - Bảy! Thầy giáo ngạc hiên: - Sao lại bảy? Tại sao? Cậu học sinh giải thích: - Thưa thầy, ở nhà em đã có 1 con bồ câu rồi ạ!

Ngắm tranh

Ngắm tranh MR: Con gái cũng giống như bức tranh vậy. AD: Vì sao? MR: Bức tranh, nếu đứng ngắm xa quá sẽ thấy không rõ. Ðứng ở khoảng cách vừa phải, bức tranh mới hiện lên hài hòa, đẹp nhất... AD: Thế còn đứng gần? MR: Thấy toàn mụn trứng cá. AD: Hả?!!...

Hy sinh vì khoa học

Hy sinh vì khoa học Cô giáo dặn mỗi học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh họa cho buổi học sắp tới mang chủ đề: "Cuộc sống hiện đại". Hôm sau, cô giáo đề nghị từng em giới thiệu vật dụng mà mình mang theo. Wendy mang đến máy Sony Walkman. Kendy mang theo cái mở đồ hộp chạy điện và biểu diễn với một hộp thịt. - Còn Jonny, em mang gì đến vậy? - cô giáo hỏi. - Em mang máy trợ tim của ông nội ạ! - Thôi chết, thế ông có mắng em không? - Không ạ! Ông chỉ "ặc... ặc" hai tiếng thôi mà.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Ôi, cô chủ nhà của tôi!

Ôi, cô chủ nhà của tôi! (Chuyện kể của sinh viên xa nhà, ở trọ) Những ngày mới tới, cô chủ nhà ôi thôi cô với con, ngọt còn hơn đường hóa học. Rồi là con giúp cô việc này, việc kia, chuyện nhỏ, chuyện to. Rồi là cô cho con ăn, cho con uống thứ này, thứ nọ "đã luôn"! Rồi đều đều hàng tháng, con cũng phải kính cô "trăm hai" điện nước đâu ra đó. Ngày tháng trôi qua, chén dĩa chung sóng còn khua, huống gì.... Hồi nào "thương nhau củ ấu cũng tròn"! Giờ thì, ôi thôi... khiếp! Mỗi khi con đi học về thì tự dưng nhà "được" cúp điện, con chỉ biết chịu thôi chứ làm gì bây giờ? Rồi một hôm tối trời, bao nhiêu điều ngọt ngào trước kia giờ toàn là mật đắng với dấm chua. Nào là "mày" ăn của "tao", uống của "tao" thứ này thứ nọ, "lời đắng", "lời chua" tuôn ra xối xả. Con giờ chỉ biết còn cách mau biến cho lẹ! Ôi! Lòng người khó đoán. Ôi, cô chủ nhà của "con"!

Biện hộ

Biện hộ Thầy: Sao em không ghi định lý vào vở? Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là : xem sách giáo khoa. Thầy: Thế sao em không vẽ hình vào vở? Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là xem bảng. Thầy: Cả bài tập em vẫn chưa làm là sao? Trò: Thưa thầy, em có ghi chú là : xem sách hình học đấy ạ! Thầy: ?!!

420 gặp... 421

420 gặp... 421 Giờ kiểm tra môn Hóa, A "quay phim" bài của B. Đến đoạn viết chương trình phản ứng "Ca + H20...", A gãi đầu hỏi B: - Mày viết các gì kỳ vậy? Gì mà Canxi cộng với ... 420 là sao? B bực bội trả lời: - Chứ chẳng lẽ canxi cộng với .. 421? Tao thấy thằng C viết vậy nên tao viết theo. Cọp dê mà còn bày đặt thắc mắc!

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Ứng xử ngoài cửa lớp

Ứng xử ngoài cửa lớp - Hôm qua mày nói chuyện với nhỏ Lan, nó có nói gì về tao không? - Có, nó khen mày đẹp trai, con nhà giàu, viết chữ bự, học dở, ở dơ.

Liên tưởng

Liên tưởng Trong giờ địa lý, để nói đến tâm trái đất, cô giáo gợi ý: - Em nào cho cô biết, nếu ta đào một cái lỗ thật sâu ở lớp học này, chúng ta sẽ đi đến đâu? Phía cuối lớp học vọng lên tiếng trả lời: - Thưa cô, trước tiên chúng ta sẽ đi đến phòng kỷ luật ạ!

Bệnh gan

Bệnh gan Trong cuộc thi vấn đáp. Thầy giáo nghiêm nghị hỏi: - Em hãy cho biết triệu chứng của bệnh gan là gì ? - Dạ, triệu chứng của "bệnh gan" là... là nói mấy cũng không nghe, đánh mấy cũng không khóc, phạt mấy cũng không chừa. - ???

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Di truyền và hoàn cảnh

Di truyền và hoàn cảnh Giáo sư y khoa: "Di truyền và hoàn cảnh có gì khác nhau?" Sinh viên: "Nếu con giống bố thì đó là di truyền." Giáo sư: "Tốt lắm, nói tiếp." Sinh viên: "Nếu con giống người hàng xóm thì đó là hoàn cảnh." Giáo sư: "???"

Nội quy (và nội gián) ở một nhà trọ

Nội quy (và nội gián) ở một nhà trọ Điều 1: Giữ vệ sinh chung (Không cần giữ vệ sinh riêng). Điều 2: Hãy la to khi có đám cháy (Cấm không được cố tình la nhỏ hoặc không la để trả đũa chủ nhà trọ). Điều 3: Không được uống rượu, nhậu nhẹt trong phòng (Được uống bia ngoài phòng, vì chủ nhà là đại lý bia mà!). Điều 4: Không được dẫn bạn gái về phòng ngủ đêm (Chỉ được... thức qua đêm, hay nói chuyện suốt đêm ngoài hành lang). Điều 5: Về muộn sau 22giờ30 hãy cứ tự nhiên tìm nơi qua đêm khác, cấm không được phá rào, chui rào... (Leo rào thì không sao!). (Lưu ý: Những dòng chữ trong ngoặc là của sinh viên nhà ta "quẹt" thêm vào).

Lời lẽ của nàng

Lời lẽ của nàng Một "áo dài" la em: - Ngày nào tao cũng làm cho mày một ca sữa mà mày không uống. Tao uống mà mập lên là mày biết tay tao!

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Lịch sự

Lịch sự Một nhà chuyên nghiên cứu về cách ứng xử giao tiếp nói chuyện với đám học sinh nam: - Các bạn hãy nhớ rằng, khi đến phòng bạn gái chơi mà thấy cửa đóng, thì bao giờ cũng phải gõ cửa. Đó là biểu hiện của phép lịch sự. Một sinh viên bỗng hỏi: - Thế còn khi cửa mở ạ? - Thì đóng cửa lại mà gõ!

Thực tế phức tạp

Thực tế phức tạp Ngày đầu tiên đến lớp, về nhà đứa con có vẻ mặt buồn rười rượi. Bà mẹ ngạc nhiên hỏi: - Làm gì mà con buồn thế? - Mẹ ạ, cô giáo ra đề tập làm văn tả con mèo! - Thế thì tốt, nhà mình có đến hai con. - Nhưng con không rõ cô yêu cầu tả con nào!

Phòng vệ

Phòng vệ Chàng trai đến thăm bạn gái học trường Luật, vừa bước vào cửa thì một chú khuyển xổ ra, chàng líu lưỡi: - Chó!... Chó! Nó cắn. - Chiếu theo khoảng 1 điều 13 chương III, cô gái cười đáp, Anh được quyền phòng vệ. - Sao cơ? - Cắn lại nó.

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Tính trước rồi

Tính trước rồi Tí chạy hớt hải chạy xuống phòng y tế: - Cô ơi! Cô tiêm cho cháu 5 mũi giảm đau loại nặng đô nhất ạ! - Cháu bị đau ở đâu? Có nặng không mà tiêm nhiều thế? - Dạ cháu không bị gì hết, nhưng tí nữa cháu phải cầm sổ liên lạc về gặp bố ạ!

Điểm không cũng đáng

Điểm không cũng đáng Trong cuộc thi vấn đáp về môn Sử, giám khảo gặp một thí sinh không trả lời được bất cứ câu hỏi nào. Ðể cứu thí sinh khỏi bị điểm không. Cuối cùng ông hỏi một câu rất dễ cốt để anh ta vớt vát: - Ai lãnh đạo quân và dân ta đánh thắng quân xâm lược nhà Minh? Thí sinh cũng vẫn câm như hến. Bực quá, ông buột miệng như quát: - Lê lợi! Cậu thí sinh vội vã bước ra khỏi phòng thi. Giám khảo càng bực, gọi giật lại: - Tại sao tôi chưa cho phép, anh tự ý bỏ đi? Thí sinh ngạc nhiên đáp: - Thưa thầy, em tưởng thầy hỏi em xong rồi và mới gọi bạn nào tên Lợi lên tra vấn ạ!

Biện pháp mạnh

Biện pháp mạnh Ở một trường tư nọ, các cô gái lớp 12 bắt đầu sử dụng son. Họ thường trang điểm trong nhà vệ sinh. Đó cũng là điều bình thường nếu họ không có thói quen ép môi vào gương và để lại đó hàng tá dấu son. Hàng đêm, người lao công phải tới lau sạch và sáng hôm sau, các cô gái lại làm tấm gương nhòe nhoẹt những dấu son. ImageCuối cùng, hiệu trưởng quyết định ra tay để lập lại kỷ luật. Bà gọi các cô gái tới nhà vệ sinh cùng với anh lao công, giải thích cho các cô rằng những dấu son họ để lại đã gây phiền toái cho người phải dọn nó như thế nào. Để chứng minh cho sự khó khăn của việc lau sạch gương, bà đề nghị anh lao công làm thử trước mặt các cô gái. Anh chàng cầm lấy cây lau nhà cán dài, nhúng vào bồn cầu và bắt đầu lau gương. Kể từ đó, dấu son tuyệt tích trên những tấm gương.

Ganh đua

Ganh đua Cô giáo hỏi học trò: - Tháng nào em cũng đứng chót lớp, tại sao em không chịu ganh đua với bạn bè? - Thưa cô, cô vẫn dạy em là phải nhường nhịn bạn bè mà!

Định nghĩa các môn học

Định nghĩa các môn học Toán học Đây là môn học duy nhất không có sự bổ ích. Các bạn sẽ được học 1 + 1 = 2, điều mà một vài năm sau người ta lại nói lại 1 + 1 = 10 và nói cho bạn biết hệ nhị phân là gì. Người ta cũng dạy bạn vi phân, tích phân và nhiều thứ quan trọng khác nhưng nói chung, bạn vẫn phải dùng đến máy tính bỏ túi khi đi chợ. Vật lý Môn học nghiên cứu sự rụng của táo và các loại quả khác. Bạn cũng có được học cách tính giờ tàu chạy và khi nào hai con tàu gặp nhau nếu chạy trên cùng một ... đường ray. Người học vật lý xong thường ít đi trồng táo hoặc đi tàu hoả. Hoá học Môn học phải ghi nhớ những câu trả lời đúng và những bài thí nghiệm. Đổ một lọ này vào lọ kia, lắc hoặc khuấy, nhiều lúc phải đun lên, rồi cuối cùng đổ tất cả ra vườn, đó là thí nghiệm. Sinh học Môn học nghiên cứu ruồi giấm và một số vật nuôi trong nhà khác. Tuy nhiên nếu ta hỏi một người lớn rằng "làm sao để có em bé" thể nào ta cũng được câu trả lời "có con cò mang em bé đến và đặt lên cửa sổ cho các bà mẹ". Địa lý Môn này dạy bạn cách xem bản đồ và bạn phải chỉ ra châu Mỹ trên bản đồ thế giới. Đây có lẽ là môn mới mẻ nhất vì trước khi Christopher Columbus chưa tìm ra châu Mỹ, chắc chưa ai phải học môn này cả. Lịch sử Các thầy giáo sẽ bắt bạn nhớ xem ai đã lật đổ một ông vua nào đó. Nhiều khi bạn phải nhớ ngày sinh của một ông hoàng bà chúa nào đó mặc dù ông ta không làm sinh nhật, mà bạn cũng chẳng cần phải nhớ để tặng quà. Văn học Bạn sẽ phải đọc một quyển sách dày đến nỗi bạn chỉ kịp liếc qua cái tên của nó trước khi vào phòng thi. Sau khi học xong môn này, bạn sẽ có thể biết Huy Gô và Huy Cận không phải là hai anh em hay Xuân Diệu không phải là nhà buôn bút mặc dù ông ta sống bằng ngòi bút. Triết học Triết học là 1 hiện tượng luận về hiện tượng mà đôi khi chúng ta luận về hiện tượng đó thì đúng là hiện tượng luận cho nên người ta mới gọi hiện tượng luận là luận về hiện tượng đó nhưng hiện tượng đó đôi khi không là hiện tượng luận nên luận về hiện tượng đó là hiện tượng luận. Nói chung các môn học có thể gói gọn lại thành 2000 tiết. Học trong 4 hoặc 5 năm. Trong đó 2 tiết thật sự là hữu ích (ví dụ, chỉ bật được quạt khi có điện) còn 1998 tiết còn lại là hoàn toàn vô nghĩa (ví dụ điện đã làm cho quạt quay như thế nào?). Tất cả những việc gì phải làm là chép những lời thầy giảng, nhớ chúng, chép chúng vào bài thi, rồi sau đó quên đi. Nếu ai chẳng may không thể quên được thì trở thành giáo viên và suốt đời không ra khỏi trường đại học. Mà học đại học là cứ học đại đi cho bằng bạn bằng bè. Chẳng lẽ bạn bè nó đi học đại học, mình lại chơi MU Online.

Tí học làm văn

Tí học làm văn Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi. Tí về bắt một con... rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em. Tí bèn làm lại một bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...." và Tí bắt đầu tả con rận Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá Tí làm bài văn khác y như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ...." Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm: Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh. Tí bèn làm một bài văn như sau: "Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh, Tóc cô bé dài mượt nên không có rận, Nhưng sau đây em xin được tiếp tục tả con rận: ...." và Tí lại bắt đầu tả con rận. Lần khác, cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: "Hãy tả cảnh buổi sáng sớm". Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên: - Thưa cô! Em xin phát biểu. - Nào! Mời em Tí! - Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái. - Thế rồi thì sao? - cô giáo hỏi -Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi! - Thôi ngay! - Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi. - Im ngay! - Nó không im ngay mà con trống lại còn gáy: ò ó o o o... con mái thì cúc cù cu cu...

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Thương người

Thương người AD đi thi nữ sinh thanh lịch. Giám khảo hỏi: Em tự thấy mình có ưu điểm gì? AD: Dạ, em thấy em có lòng thương người... Giám khảo: Cụ thể ra sao, em nói nghe coi? AD: Dạ, cứ bạn nam nào nói thương em, là em thương lại liền hà!

Văn của học sinh (phần 2)

Văn của học sinh (phần 2) Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt. Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau: "Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao: Gió đưa cành trúc la đà Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương." Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều: "Gió đưa (được) cành trúc" thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão. Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu: + "la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa. + "la" anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này. "Ðà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó. "Thiên mụ" : đàn bà trời - ý hẳn là vợ trời.| " Thọ" : nhiều lần (lâu) Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ: “Trời nổi cơn bão lớn Lao xuống tà vẹt đường Vợ trời đánh một tiếng chuông Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”

Chào cô. Bố em

Chào cô. Bố em Một học sinh nghỉ học không có lý do. Tại sao hôm qua em không đi học, - Cô giáo hỏi. - Thưa cô... vì em bị ốm ạ. - Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em. - Vâng, thưa cô. Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: "Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em".

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Tại sao sinh viên thi rớt

Tại sao sinh viên thi rớt Một năm chỉ có 365 ngày, nhưng một năm điển hình của sinh viên thì: 1. Trừ những ngày thứ 7 - 52 ngày thứ 7 trong một năm, ai cũng biết là ngày này để sinh viên chúng ta nghỉ ngơi, "khám phá thế giới", vậy là 365 - 52 còn lại 313 ngày. 2. Kỳ nghỉ hè - 50 ngày tiếp theo. Thời tiết nóng, ai mà học được cơ chứ, tắm biển và đi chơi mới là nghỉ hè. Suy ra, còn lại 263 ngày. 3. 8 giờ ngủ nghê mỗi ngày, cộng lại hết thành ra là mất 30 ngày trong năm, nghĩa là còn lại 141 ngày. 4. Mỗi ngày dành 1 giờ cho chơi thể thao, đi chơi, thư giãn (rất tốt cho sức khoẻ), nghĩa là một năm mất 15 ngày, còn lại 126 ngày. 5. 2 giờ trong ngày cho ăn uống và những thú ẩm thực khác (có hơi ít cho các chị em không nhỉ?), vậy một năm là 30 ngày, số ngày còn lại là 96. 6. Mất mỗi ngày thêm 1 giờ cho giao tiếp nói chuyện với mọi người (lại đánh giá thấp chị em rồi đấy), một năm là 15 ngày, số ngày còn lại là 81 ngày. 7. Số ngày dành cho những kỳ thi, kiểm tra mỗi năm: Ít nhất là 35 ngày, số ngày còn lại là 46. 8. Những kỳ nghỉ lễ, lễ hội trong năm (Giáng sinh, Tết, 1-5...) khoảng 40 ngày, nghĩa là còn 6 ngày. 9. 3 ngày cho ủ ê buồn bã trong năm (chưa kể hội những người đang yêu, cả tuần là còn ít), còn 3 ngày. 10. Xem phim truyện, sách báo nhẹ nhàng mỗi ngày vài mươi phút, mất toi một năm hết 2 ngày, còn lại 1 ngày. 11. Ngày còn lại đúng ngay ngày sinh nhật bạn, sao bạn lại có thể học được ngày đấy cơ chứ??? Giờ thì chúng ta đã hiểu tại ra một chân lý: Làm sao sinh viên có thể KHÔNG trượt được cơ chứ!!!

Ai là huấn luyện viên?

Ai là huấn luyện viên? Trong một lần tham gia hội thi thể dục thể thao do trường tổ chức. Hai chị em Hà và Nam cùng đạt giải nhất môn chạy cự li 100m nam nữ. Phóng viên tìm đến phỏng vấn: - Xin hai em cho biết, ai tập luyện và hướng dẫn cho các em chạy? - Dạ, hổng có ai tập cho các em hết trơn á! - Sao các em đều về nhất trong cuộc thi hay quá vậy? - Dạ... tại vì ngày nào ba em cũng xỉn, mà xỉn vô là ổng rượt cả nhà chạy có cờ. Riết rồi quen nên tụi em chạy nhanh vậy á. - Nếu má em mà đi thi, má em còn chạy nhanh hơn- đứa em chen vô. Phóng viên: - ???!

Logic học

Logic học Trong tiết logic học, giáo sư nói sinh viên: - Ví dụ nhé, nhà em nuôi có con bò nào không? - Có ạ... - Vậy theo logic, nhà em có một đồng cỏ, đúng không nào? - Đúng ạ! - Vẫn theo logic, em có một căn nhà bên đồng cỏ? - Ôi, đúng ạ! - Vì em có ngôi nhà tuyệt thế, chắc là em sẽ có tiền rủng rỉnh đôi chút? - Dĩ nhiên thưa thầy! - Và vì thế, theo logic em sẽ có bạn gái? - Thật tuyệt, chính xác thế... - Và vì em có bạn gái, suy ra em không phải dân đồng tính luyến ái...! Đó là logic! Quá thích về môn logic này, chàng sinh viên chạy đi tìm bạn để khoe: - Này, nhà mày có con bò nào không? - Không! - Theo logic... vậy có lẽ là mày bị đồng tính luyến ái! - ??!

Đừng buồn

Đừng buồn Đi làm về, chồng thấy vợ ngân ngấn nước mắt: - Anh yêu, em bực quá. Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi. Chồng an ủi: - Đừng buồn em yêu. Ngay bây giờ, anh sẽ đem nó đến chỗ ông bác sĩ thú ý o O o Hai vợ chồng ngồi ăn tối, vợ bảo: - Anh có nhớ cách đây 9 tháng, anh nghỉ phép hai tuần để đi câu cá hồi không? - Có, anh nhớ chứ. - Vậy thì hôm nay, một con cá hồi đã gọi điện tới đây báo rằng, anh đã trở thành cá hồi bố.

Mặt trong của tấm thiệp

Mặt trong của tấm thiệp Hãng thiệp lừng danh Hallmark có một khu vực đặc biệt, nơi trái tim lên tiếng... và gửi vào trong những tấm thiệp. Dưới đây là một số trong đó. Thiệp 1: Anh luôn luôn muốn một ai đó để ôm ấp, ai đó để yêu thương. Và bây giờ em tới và bước vào cuộc đời anh… (bên trong tấm thiệp) - Anh đã đổi ý. Thiệp 2: Anh phải thú nhận, em đã mang đức tin vào cuộc đời anh… (bên trong tấm thiệp) - Anh chưa bao giờ tin vào địa ngục cho tới khi anh gặp em. Thiệp 3: Ngày lại ngày trôi đi, anh tự nghĩ mình thật may mắn làm sao… (bên trong tấm thiệp) - Khi mà em không ở đây để làm hỏng hết cả mọi việc của anh. Thiệp 4: Chúc mừng em nhân ngày cưới!... (bên trong tấm thiệp) - Quá tệ, không ai ưa chồng của em cả. Thiệp 5: Một ngày nào đó anh hy vọng được cưới… (bên trong tấm thiệp) - Một ai đó chứ không phải là em. Thiệp 6: Chúc mừng sinh nhật! Ở tuổi này em trông tuyệt... (bên trong tấm thiệp) - Gần như là người thật. Thiệp 7: Khi chúng ta ở bên nhau, em đã nói rằng em sẽ chết vì anh… (bên trong tấm thiệp) - Bây giờ chúng ta vừa chia tay, anh nghĩ đã đến lúc em giữ lời hứa. Thiệp 8: Chúng ta đã là bạn trong một thời gian dài… (bên trong tấm thiệp) - Em sẽ nói sao nếu chúng ta chấm dứt điều đó? Thiệp 9: Anh thật khốn khổ khi thiếu em… (bên trong tấm thiệp) - Như thể em vẫn còn ở đây. Thiệp 10: Chúc mừng niềm vui mới của em… (bên trong tấm thiệp) - Em đã tìm ra ai là cha cái thai chưa? Thiệp 11: Em là một người bạn thật tốt. Nếu chúng ta ở trên một cái tàu đang chìm và chỉ có mỗi một cái áo phao… (bên trong tấm thiệp) - Anh sẽ cực kỳ nhớ em và thường xuyên nghĩ về em. Thiệp 12: Nhìn lại những năm tháng chúng ta ở bên nhau, anh không thể không tự hỏi…. (bên trong tấm thiệp) - Hồi đó anh nghĩ thế quái nào vậy?

Tóc vàng hoe

Tóc vàng hoe Vào một ngày đẹp trời nọ, 80 ngàn phụ nữ tóc vàng tụ tập trên một sân vận động lớn với chủ đề: "Phụ nữ tóc vàng không phải là những kẻ ngốc nghếch". Người dẫn chương trình tuyên bố: - Hôm nay, tất cả chúng ta gặp nhau tại đây để chứng minh cho toàn thế giới thấy rằng phụ nữ tóc vàng không phải là những người kém thông minh. Có ai trong số các bạn đây xung phong chứng minh điều này không? Tức thì một cô gái tóc vàng đứng lên. Người dẫn chương trình hỏi: - 15 + 15 bằng mấy? Sau khoảng 10 giây, cô gái trả lời ngay: - 18. Rõ ràng cô ta đã khiến cho mọi người hơi thất vọng. Nhưng 80 ngàn cô tóc vàng bên dưới liền nhao nhao lên: - Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội! - Nào cô hãy cho biết 5 + 5 bằng mấy? Lần này lâu hơn, sau gần 30 giây suy nghĩ, cô ta trả lời: - 15. Người dẫn chương trình thở dài, mọi người đều cũng thở dài, cô gái tóc vàng cũng bắt đầu rơm rớm nước mắt, còn tất cả các cô bên dưới lại nhất loạt hô to: - Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội! Sau một thoáng do dự, người dẫn chương trình cũng đồng ý. - Được, đây là cơ hội cuối cùng, 2 + 2 bằng mấy? Cô gái lau nước mắt và sau đúng một phút suy nghĩ, cô ta đã trả lời - 4. Trên sân vận động lúc này rộ lên tiếng la hét của 80 ngàn cô gái tóc vàng: - Hãy cho cô ấy thêm một cơ hội, hãy cho cô ấy thêm một cơ hội!

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Hành vi cư xử

Hành vi cư xử Một người đi ăn tiệc, thấy người ngồi bên cạnh mình hầu như không ăn gì, nên hỏi: - Sao ông không dùng thử món thịt cừu nướng này? Ngon tuyệt! - Cám ơn ông, tôi không đói. - Trời, đi ăn tiệc thì dù không đói cũng phải tranh thủ mà ăn chứ! - Tôi chỉ ăn khi nào thấy đói thôi. - Chà, ông xử sự cứ như loài động vật ấy!

Lương hưu

Lương hưu Hai ông già nói chuyện với nhau: - Theo anh, lương hưu có ý nghĩa gì? - Đó là một sự bù đắp ít ỏi cho tuổi trẻ đã mất.

Những điều ngu ngốc

Những điều ngu ngốc Hai cô gái nói chuyện với nhau: - Cậu có nhận thấy là mỗi khi tụ tập, phụ nữ hay nói về đàn ông không? - Đúng vậy! - Vậy thì các ông đã nhận xét rất đúng về phụ nữ, là họ chỉ toàn bàn tán về những chuyện ngu ngốc thôi.

Rắc rối

Rắc rối Hai nhà tâm lý học đang đi dạo dọc bờ sông. Chợt có tiếng kêu cứu từ dưới sông vọng lên. Một người nói: - Có người đang gặp rắc rối... - Phải. Nhưng điều quan trọng là anh ta đang nói về mình.

Vui mừng quá sớm

Vui mừng quá sớm Vào một buổi sáng nọ, viên sĩ quan thông báo cho nhóm các lính mới nhập ngũ ở trại huấn luyện: - Hôm nay, tôi có tin tốt và tin xấu cho các anh đây. Đầu tiên tin tốt là binh nhì Brabant sẽ duyệt binh cùng chúng ta. Nghe xong cả trung đội tỏ ra rất vui mừng vì binh nhì Brabant là một người rất mập và đi rất chậm. Vị sĩ quan tiếp tục nói: - Bây giờ đến tin xấu. Binh nhì Brabant sẽ lái một chiếc xe tải!!!

Khoẻ

Khoẻ Trên một chuyến tàu, cuộc trò chuyện chuyển sang nói về những thói quen tốt và xấu trong việc gìn giữ sức khỏe. Một anh chàng béo tốt hồng hào thao thao bất tuyệt về đề tài này. - Hãy nhìn tôi đây! - Anh ta nói. - Chưa bao giờ tôi bị ốm cả, và tất cả là do ăn uống đơn giản. - ??? - Tại sao ư? Thưa các ông! - Anh ta tiếp. Từ lúc 20 tuổi cho đến 40 tôi sống một cuộc sống hết sức đơn giản bình thường - không muộn giờ, không quá độ. Mọi ngày, kể cả mùa đông và mùa hè, tôi thường ngủ từ khoảng 9 giờ tối và thức dậy vào 5 giờ sáng. Tôi làm việc từ 8 giờ sáng tới 1 giờ chiều, rồi ăn trưa - một bữa trưa thanh đạm. Tiếp đó là nửa tiếng nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục 4 giờ làm việc, sau đó... - Xin lỗi! - Một người lạ ở trong góc cắt ngang. - Ông vào tù vì tội gì vậy?

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Làm đàn ông thật khó

Làm đàn ông thật khó - Nếu bạn để cô ấy ở nhà và cố gắng bảo vệ cô ấy khỏi cuộc sống đầy khắc nghiệt, bạn thật gia trưởng. - Nếu bạn ở nhà làm nội trợ, bạn thật đàn bà. - Nếu bạn cố gắng làm việc, bạn sẽ chẳng có thời gian dành cho cô ấy. - Nếu bạn không làm việc, bạn là một kẻ vô dụng. - Nếu bạn khen cô ấy đẹp, đó là sự quấy rối. - Nếu bạn không nói gì, bạn thật vô cảm. - Nếu bạn khóc, bạn quá yếu đuối. - Nếu bạn không khóc, bạn là một kẻ máu lạnh. - Nếu bạn quyết định cái gì đó mà không bàn với cô ấy, bạn là kẻ độc đoán. - Nếu cô ấy quyết định cái gì đó mà không bàn với bạn, cô ấy là người phụ nữ hiện đại. - Nếu bạn muốn cô ấy làm việc mà cô ấy không thích, đó là sự vô lương tâm. - Nếu cô ấy muốn bạn làm việc mà bạn không thích, đó là vì cô ấy muốn tốt cho bạn thôi. - Nếu bạn nhìn các cô gái đẹp trên đường, bạn quá phóng đãng. - Nếu bạn không chú ý đến các cô gái đẹp, bạn thật không bình thường. - Nếu bạn mua hoa cho cô ấy, bạn đang có âm mưu gì đây. - Nếu bạn không mua hoa, bạn thật thô thiển. - Nếu cô ấy mệt, cô ấy quá vất vả. - Nếu bạn mệt, bạn không còn yêu cô ấy nữa.

Tên cướp biển và cái móc tay

Tên cướp biển và cái móc tay Một tên cướp biển và người phục vụ quầy rượu nói chuyện với nhau. Người phục vụ hỏi: - Làm sao mà cái chân anh bị cụt như vậy? - Chúng tôi đi biển và một con cá mập to lớn cắn đứt chân tôi trong khi tôi đang bơi - Tên hải tặc trả lời. - Thế còn cái móc gắn ở cánh tay anh thì sao? - Người phục vụ hỏi tiếp. - À đó là trong một trận chiến tôi đã bị kẻ thù chặt mất bàn tay. - Một bên mắt của anh sao lại bị che đi? - Ở bến cảng, một con chim mòng biển chết tiệt đã ị ngay vào một bên mắt của tôi. Người phục vụ ngạc nhiên và hỏi: - Làm sao mà việc đó lại làm anh trở thành độc nhãn được chớ? - Ờ thì đó chính là ngày đầu tiên mà tôi đeo cái móc ở tay và thế là tôi dụi mắt...

Cảnh cuối cùng

Cảnh cuối cùng Đạo diễn Mỹ đang quay một bộ phim hành động. Đã mệt nhưng ông ta vẫn cố gắng làm việc. Ông nói với chàng diễn viên đóng vai chính: - Anh phải nhảy từ nóc ngôi nhà này xuống đường. Đứng từ trên lầu nhìn xuống, anh chàng nhăn mặt: - Làm sao tôi có thể nhảy được. Căn nhà này có những 3 tầng. Nếu nhảy có thể mất mạng đấy. Đạo diễn xua tay: - Có sao đâu, cảnh này là cảnh cuối cùng rồi.

Chiến tranh

Chiến tranh Một chàng trai trẻ bị điều đi lính, hỏi vị sĩ quan quân đội: - Tại sao họ lại bắt tôi phải đánh nhau với một người ở đất nước khác, một người mà ngay cả mặt anh ta tôi cũng không biết nữa? Vị sĩ quan nghe xong liền giải thích: - Họ không buộc anh phải đánh nhau với những người khác... Họ cũng không yêu cầu anh đánh nhau với những người khác. Chỉ đơn giản là họ cho anh mặc quân phục, đưa anh đến một chỗ khác và đặt vào tay anh một khẩu súng. Sau đó họ đưa anh đến chiến trường đối mặt với kẻ thù, người đó cũng có một khẩu súng... rồi họ để anh tự quyết định. Anh có thể không giết họ cơ mà....

Dị ứng

Dị ứng Bốn người đàn bà đang chơi bài Bridge và tán gẫu. Một người nói: - Ông xã em mới từ Paris trở về. Anh ấy đã mua cho em hàng đống nước hoa. Hãy tưởng tượng mà xem, những hai bốn chai, mỗi chai chứa đến 170ml với giá 50 đô la mỗi ml, thật là một món quà tuyệt hảo. Nhưng em lại không dùng được vì em chợt phát hiện ra rằng em bị dị ứng với nước hoa! Một người đàn bà khác bảo: - Chứng bệnh dị ứng thật là khủng khiếp. Ông xã em đã mua cho em một chiếc áo choàng bằng lông chồn. Em không thể mặc được chiếc áo đó vì em dị ứng với lông chồn đấy! Người đàn bà thứ ba cất giọng oang oang nói: - Thì em cũng vậy đấy. Ông xã em đã mua cho em chiếc vòng nạm kim cương đẹp này, nhưng em đâu có đeo được vì em dị ứng với kim cương! Người đàn bà thứ tư đứng bên cạnh nôn thốc tháo tất cả những gì đã ăn trong bữa trưa vào giữa chiếc bàn mọi người đang chơi. Các bà hỏi: - Gớm quá chừng đi, cái gì bỗng dưng lại làm cho chị phát mửa lên vậy? Người đàn bà ấy bảo: - Chỉ vì em dị ứng với những người phét lác!

Khi con tàu chìm

Khi con tàu chìm Vì đã được thông báo là con tàu sẽ chìm trong vòng 15 phút nữa, các thuyền viên bắt đầu hoảng loạn. Thuyền trưởng đứng lặng yên một mình và không nhúc nhích trên đài chỉ huy. Hình như ông ta không nhận ra cái nguy cơ khủng khiếp đang đe dọa con tàu. Một thủy thủ bơi rất giỏi lên gặp thuyền trưởng và nói: - Xin lỗi thuyền trưởng, xin ngài cho biết từ đây vào đất liền gần nhất là bao xa? Thuyền trưởng nói: - À, khoảng hai dặm thôi. Mặt người thủy thủ tươi tỉnh hẳn lên với nụ cười và tiếp tục nói: - Thưa ông, về hướng nào ạ? Vì lúc đó sóng gầm to thuyền trưởng không nghe thấy câu hỏi nên người thủy thủ nhắc đi nhắc lại, cố nói cho thật rõ. - Về hướng Bắc ạ? Hướng Nam, hướng Đông hay hướng Tây? Thuyền trưởng trả lời với giọng buồn thiu:

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Hoàn toàn có thể

Hoàn toàn có thể - Thưa bác sĩ, tôi đến để xin được tư vấn. Ông tôi đã 70 tuổi mà vẫn rất khỏe. Buổi sáng ông có thể chạy 15 km, sau đó đá bóng 1 giờ liền. Buổi chiều ông ấy có thể chơi những môn thể thao ngoài trời cho đến tối. Tôi có thể làm như thế được không? - Hoàn toàn có thể! Anh cứ bịa như thế là được.

Phối hợp

Phối hợp - Nhờ anh chỉ cho đường đến bưu điện ? - À, vừa may. Tôi cũng đang muốn tới đó. Ta hãy phối hợp với nhau. Anh đi hướng Nam, tôi đi hướng Bắc, và chúng ta sẽ tường thuật lại tiến triển mỗi khi mình gặp nhau.

Nuôi lợn kiểu mới

Nuôi lợn kiểu mới Người nông dân nọ chăn một đàn lợn rất đông. Một ngày kia, có người lạ tới xem chuồng trại của bác và hỏi bác cho lợn ăn những gì. Bác nông dân đáp: - Tôi cho chúng ăn cám, ngô và những thứ đại loại như vậy! Người kia giận dữ: - Tôi là thanh tra của Hiệp hội bảo vệ súc vật và tôi cho rằng ông đã không đối xử tốt với đàn lợn. Thay vì cho những thứ chúng đáng được ăn, ông chỉ cho chúng ăn chất thải. Ông thanh tra liền lập biên bản phạt bác nông dân. Vài ngày sau, một người khác tới hỏi bác nông dân câu tương tự. Cảnh giác, bác đáp: - Tôi cho chúng ăn rất tốt. Thực đơn hàng ngày của chúng có cá hồi, trứng cá caviar, tôm, bò bít tết... Câu trả lời của bác làm người kia nổi giận: - Sao lại có thể bất công đến thế? Ông cho lợn ăn thịnh soạn như vậy trong khi hàng ngày có biết bao nhiêu người đang chết đói. Tôi là người của Liên Hợp Quốc và tôi sẽ phạt ông vì sự hoang phí này. Sau khi ông nhân viên Liên Hợp Quốc đi khỏi, một người khác lại tới hỏi bác nông dân đúng câu hỏi nọ. Bác ngập ngừng vài phút rồi đáp: - Tôi cho mỗi con lợn 5 đô la. Chúng thích ăn gì thì tự mua lấy mà ăn!

Quà cưới

Quà cưới Một anh chàng nghe tin bạn mình lấy vợ nên mua một con cá làm quà cưới. - Chào Hachiô, nghe anh lấy vợ, tôi đến chúc mừng. - Anh tử tế quá - Người bạn đáp - Nhưng tôi mới ly dị cô ấy hôm qua. - Rủi thật! Tôi mua cá đến mừng, nhưng cũng may là một người bạn khác cũng vừa mới lập gia đình, tôi sẽ đem cá tới hắn. Anh ta đem cá đi. - Này, Gônshichi! Có người cho tôi biết anh vừa lấy vợ. Xin chúc mừng. - Không, cô ấy bỏ đi hôm qua rồi. Anh chàng tuyệt vọng quá, đem cá về định ăn với vợ mình. Chủ nhà trọ đang đợi anh: - Tôi vừa sai người đi tìm anh đó. Vợ anh trốn theo tình nhân rồi. - Trời ơi! Không có chỗ nào để đem con cá này tới nữa sao?

Tưởng là đạo sĩ

Tưởng là đạo sĩ Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói: - Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ? - Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm. Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ: - Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ... Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục: - Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc. Môi "đạo sĩ" lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán: ... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

Kiếp con người

Kiếp con người Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: "Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm". Con lừa trả lời: - Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi. Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó: - Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm. Con chó đáp: - Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi! Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó: - Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm. Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở: - Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi. Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán: - Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm. Con người cầu xin: - Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ. Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.